Trịnh Mạnh Cường - 14:50 26/02/2026
Giải tríCùng review phim Mùi phở một trong những bộ phim Tết được mong đợi nhất xuân Bính Ngọ này, nhưng liệu chất lượng có được như kỳ vọng không? Nhất là khi nhiều đối thủ đã "ngã ngựa".
Bạn có tò mò về bộ phim mới này không? Và nếu có ý định thưởng thức tác phẩm này thì hãy tham khảo ngay bài viết review phim Mùi phở dưới đây.
Ra mắt vào dịp đầu năm, Mùi Phở mang đến một chủ đề dễ chạm đến cảm xúc: lấy phở – món ăn biểu tượng của văn hóa Việt – làm trục chính cho câu chuyện gia đình nhiều thế hệ.
Trong bối cảnh các phim gia đình Việt gần đây thường tập trung vào hài tình huống hoặc những mâu thuẫn thế hệ quen thuộc, việc lựa chọn ẩm thực truyền thống làm điểm nhấn là một hướng đi đáng ghi nhận.
Dàn diễn viên phim Mùi phở quy tụ nhiều người là "tay ngang" trong nghề diễn viên điện ảnh, vì thế mà dẫn tới nhiều chỉ trích, nhưng cũng đầy bất ngờ so với kỳ vọng của nhiều khán giá.
Ở khía cạnh diễn xuất, NS Xuân Hình thể hiện hình ảnh ông Mùi rất đúng phong cách của mình: cá tính, duyên dáng, lời thoại rõ ràng, làm chủ nhịp điệu và sở hữu thần thái sân khấu đặc biệt. Vai diễn của ông được thể hiện chắc chắn, trọn vẹn và phù hợp với điểm mạnh cá nhân.
Tuy nhiên, nếu mong đợi một sự thay đổi rõ nét khi bước sang lĩnh vực điện ảnh, khán giả có thể chưa nhận thấy nhiều điểm khác biệt so với hình ảnh quen thuộc trước đây.
Nhân vật vì thế mang đậm dấu ấn “nghệ sĩ Xuân Hình” hơn là một cá thể hoàn toàn riêng biệt, một “ông Mùi” trong thế giới phim ảnh.
Trong số các diễn viên phụ đông đảo, mình đặc biệt ấn tượng với bé Bảo Nam. Bé đã thể hiện rất tài tình sự trong sáng, hồn nhiên ban ngày nhưng lại thấm đẫm cảm xúc sâu sắc khi đêm về.
Thanh Hương cũng có những khoảnh khắc nổi bật, dù theo quan điểm cá nhân thì một vài phân đoạn của nhân vật này hơi ồn ào quá mức cần thiết.
Ngược lại, sự xuất hiện của Hải Triều và Thu Trang dù mang hơi thở miền Nam nhưng không làm giảm đi nét đặc trưng văn hóa miền Bắc vốn là cốt lõi của bộ phim.
Câu chuyện của Mùi Phở kể về ông Mùi (do NS Xuân Hinh thủ vai), một nghệ nhân nấu phở truyền thống đang loay hoay tìm người kế nghiệp. Mâu thuẫn bắt đầu khi ông chỉ muốn truyền nghề cho đứa cháu nội nhưng bố mẹ của cháu lại kiên quyết phản đối.
Trong khi đó, anh con rể nhiệt tình học nghề lại bị ông Mùi từ chối thẳng thừng vì lo sợ bí quyết bị lộ ra ngoài. Tình huống trở nên gay cấn khi ông Mùi quyết định cưới vợ mới để sinh con, với hy vọng tìm được người kế tục “chính chủ”.
Ra rạp vào dịp đầu năm, Mùi Phở mang đến một chủ đề dễ gây đồng cảm: lấy phở – món ăn biểu tượng của văn hóa Việt – làm trung tâm cho câu chuyện gia đình nhiều thế hệ.
Trong bối cảnh phim về gia đình Việt thời gian gần đây thường tập trung vào hài tình huống hoặc những mâu thuẫn quen thuộc giữa các thế hệ, việc lựa chọn ẩm thực truyền thống làm điểm nhấn là một hướng đi đáng ghi nhận.
Phở không chỉ đơn thuần là món ăn, mà còn là ký ức, là bản sắc và niềm tự hào nghề nghiệp của nhiều thế hệ người Việt. Vì thế, khán giả đến rạp với mong muốn cảm nhận được hương vị phở qua màn ảnh, chạm vào những giá trị gia đình sâu sắc và thưởng thức một tác phẩm điện ảnh tinh tế, hài hòa giữa văn hóa và cảm xúc.
Một điểm nhấn tạo nên phong cách riêng cho phim là chất hài đậm nét tiểu phẩm miền Bắc trước năm 2010. Nhịp thoại nhanh, biểu cảm cường điệu, cách phối hợp và xây dựng tình huống thiên về sân khấu nhiều hơn là sự tiết chế trong điện ảnh.
Với một số khán giả yêu thích hài truyền thống, đặc biệt là các bà, các mẹ miền Bắc, đây có thể là điểm cộng vì mang lại cảm giác thân quen, gần gũi và gợi nhớ ký ức về thời kỳ băng đĩa hài Tết từng rất phổ biến mỗi dịp xuân về.
Tuy nhiên, trong bối cảnh phim điện ảnh thương mại hiện đại, cách thể hiện này bộc lộ nhiều hạn chế. Điện ảnh cần sự tiết chế, nhịp điệu và khoảng lặng để truyền tải cảm xúc, trong khi hài tiểu phẩm thường ưu tiên cao trào liên tục, các mảng miếng nối tiếp nhau.
Một số đoạn hài xuất hiện dồn dập nhưng không thực sự hỗ trợ phát triển tâm lý nhân vật hay đẩy xung đột, khiến tiếng cười như lớp vỏ bọc bên ngoài câu chuyện, không cần thiết. Điều này làm mạch phim đôi khi bị gián đoạn, tạo cảm giác dài dòng và có thể gây mệt mỏi cho khán giả không quen với phong cách hài Bắc truyền thống.
Khi một bộ phim mang tên Mùi Phở, khán giả có quyền mong đợi phở sẽ là điểm nhấn cả về thị giác lẫn cảm xúc.
Thực tế, phim đề cập nhiều đến bí quyết gia truyền, đặc biệt là việc sử dụng mắm tôm để “kích hoạt” hương vị nước phở, tạo nên nét đặc trưng riêng của gia đình; cũng như tôn vinh danh dự nghề nghiệp và xem bát phở như một di sản cần được bảo tồn.
Những lời thoại xoay quanh bí quyết này được nhấn mạnh khá nhiều, như biểu tượng cho bản sắc không thể thay thế. Tuy nhiên, về mặt hình ảnh, yếu tố ẩm thực lại chưa được khai thác tương xứng với sự nhấn mạnh trong kịch bản.
Các cảnh quay cận cảnh về nước dùng sôi lăn tăn, xương hầm qua đêm, lát thịt bò thái mỏng, sợi phở trắng mềm… xuất hiện khá hạn chế và chưa tạo được ấn tượng sâu sắc về mặt thị giác.
Phở chủ yếu được truyền tải qua lời thoại, tranh luận về truyền thống hơn là thể hiện trực quan qua hình ảnh. Trong khi điện ảnh có lợi thế lớn trong việc kích thích các giác quan, đặc biệt là với phim về ẩm thực, thì Mùi Phở chưa khai thác tối đa điểm này.
Công bằng mà nói, phim không thiếu sự đầu tư về hình ảnh. Nhiều khung hình được chăm chút kỹ càng, màu sắc tươi sáng, ánh sáng ấm áp, bố cục chặt chẽ và dễ chịu với mắt người xem, đây là điểm cộng đáng ghi nhận trong lần đầu Minh Beta đảm nhận vai trò đạo diễn.
Không gian quán phở được xây dựng sinh động, có chiều sâu và tạo cảm giác gần gũi. Một số cảnh quay trong bếp hay lúc múc nước dùng vẫn thể hiện sự nghiêm túc của ekip sản xuất. Tuy nhiên, tất cả chỉ dừng lại ở mức đẹp mắt, chưa thực sự đạt đến độ “ngon mắt”.
Điều còn thiếu không phải là kỹ thuật quay phim, mà là sự đam mê sâu sắc dành cho món ăn chủ đạo. Nếu mắm tôm là bí quyết để làm bừng lên hương vị nước phở, thì bộ phim như một tô phở đầy đủ nguyên liệu nhưng vẫn chưa thực sự “bốc mùi” hấp dẫn.
Điểm nổi bật đầu tiên của Mùi Phở là không khí gần gũi và cách phim đặt câu chuyện trong một bối cảnh rất đời thường. Phim kể về gia đình ông Mùi – người giữ bí quyết nấu phở bò truyền thống vào những ngày cuối năm ở Hà Nội.
Đối diện với quán phở của ông là quán phở ông Dần, vừa là đối thủ vừa là người bạn nghề lâu năm. Khi tuổi già đến, ông Mùi bắt đầu suy nghĩ về việc truyền nghề cho cháu đích tôn, xem đó là cách bảo tồn danh dự và linh hồn gia đình.
Tuy nhiên, con dâu ông lại mong muốn con mình có một con đường riêng, không bị gánh nặng truyền thống ràng buộc. Từ đó, mâu thuẫn giữa các thế hệ xuất hiện, xen lẫn với những va chạm nhỏ trong cuộc sống thường ngày, những hiểu lầm, tổn thương và cả những khoảnh khắc hòa giải.
Mùi Phở không phải là một bộ phim tệ. Tác phẩm có ý tưởng đẹp, thể hiện rõ tinh thần tôn vinh truyền thống và mang đến những khoảnh khắc ấm áp phù hợp không khí Tết. Phim cũng ghi điểm ở một số diễn viên và nỗ lực xây dựng câu chuyện gia đình không quá cực đoan.
Tuy nhiên, nhịp phim khá ồn ào, sự pha trộn giữa bi và hài thiếu sự tiết chế, cùng với việc khai thác yếu tố ẩm thực chưa sâu sắc khiến trải nghiệm chưa thật sự trọn vẹn.
Sau khi xem, khán giả có thể nhớ một vài phân đoạn hay câu thoại, nhưng cảm giác “thèm phở” hay sự day dứt về câu chuyện gia đình chưa đủ mạnh mẽ.
Nếu đánh giá một cách khách quan, đây là một tác phẩm có tâm nhưng chưa đủ sức trở thành dấu ấn điện ảnh về ẩm thực và gia đình Việt. Đây là lựa chọn xem được vào dịp đầu năm, nhưng chưa phải bộ phim khiến người xem muốn trở lại rạp lần hai để thưởng thức lại “hương vị” của nó.
Trên đây là bài review phim Mùi phở chi tiết, bạn thấy có đáng chi tiền để thưởng thức một phim Tết mang nặng tính cảm xúc không? Hay sẽ tới với các đối thủ khác.
Hỏi đáp & đánh giá Review phim Mùi phở: Ý tưởng hay nhưng khó mà khen được
0 đánh giá và hỏi đáp
Bạn có vấn đề cần tư vấn?
Gửi câu hỏi